Đang tải...
Blogs không sống chung với Internet Explorer

Thứ bảy, ngày 06 tháng ba năm 2010

Họp lớp TH0202

Zôôô... Đã quá ta

Anh em mình cùng cười toét lên để làm một phát nào...

Nụ cười đặc chủng của TH0202 nè ;)

Không biết đang cười hay đang nhăn nhó đây :-/

Từ từ, cho tui ké với!

Cả đám gì đâu, thấy chụp hình là cứ nhao nhao lên không à!  

Mỏ thằng nào mà nhọn dữ vậy ta :P

Họp lớp hoành tá tràng chưa nè...


Thứ ba, ngày 16 tháng hai năm 2010

Bài thơ phản bài thơ đôi dép


Tiếp theo hôm nay mình xin giới thiệu một tư tưởng khác, một tư tưởng rất xa rời nhưng gần gũi với Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ phản bài thơ đôi dép

Tác giả: Chưa ai dám nhận
Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhaụ
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.

Thứ hai, ngày 15 tháng hai năm 2010

Bài thơ Đôi tất

Hôm qua bạn đã được đọc bài thơ đôi dép của Nguyễn Trung Kiên, một trong những bài thơ hay nhất mình từng đọc mà viết về tình yêu. Không rạo rực, cồn cào như thơ Xuân Diệu, không miên man, đớn đau như Hàn Mặc Tử, với sự mộc mạc và giản dị của mình, bài thơ đã diễn tả một cách sống động tình yêu qua hình tượng đôi dép. Còn bây giờ mình giới thiệu tiếp bài thơ Đôi tất, cũng về tình yêu, cũng dùng hình tượng của những đôi không bao giờ chia cắt, cũng đâu đó gần gũi với bàn chân của ta, nhưng bài đôi tất là một tình yêu mãnh liệt, một tình yêu rất mới lạ. Phải chăng đó là một cách nhìn khác về tình yêu?

Đôi tất

Tác giả: Chưa rõ

Bài thơ này anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi tất
Cũng có giầy mà phải đi chân đất
Nỗi khổ này anh sẽ chất thành thơ

Đôi tất kia anh chẳng giặt bao giờ
Có đi nhiều đâu mà mùi kinh đến thế
Cùng xỏ cùng phơi vô cùng tử tế
Mà mùi "thơm" vẫn ngây ngất tràn về

Hai chiếc tất vô tri khăng khít song hành
Cùng ôm ấp bàn chân anh rất "sạch"
Dẫu có lúc một bên lành bên rách
Vì tiếc tiền anh chẳng bỏ đi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ như say thuốc lắc
Dẫu bên cạnh mùi nước hoa nồng nặc
Mà trong lòng cứ nhớ đến Ô-MÔ

Nếu một ngày một chiếc tất mất đi
Mọi thay thế đều trở nên lãng nhách
Một chiếc thơm một chiếc mùi hôi nách
Ôi! Người đời họ sẽ nhận ra ngay

Ai đi giầy mà lại không có tất
Hẳn là người đầu óc rất... ngu si
Ai mang tất mà giầy chẳng thèm đi
Thì kẻ đó cả Châu Quỳ vẫy gọi

Cả cuộc đời mình như chỉ lục lọi
Giữa tối tăm giữa cát bụi đường dài
Cũng có lúc được vươn cao vài cái
Tỏa hương "thơm" nghe lải nhải "vứt đê!"

Dù bàn chân trai, gái hay "pê đê"
Dù mũm mĩm hay xanh xao còi cọc
Dù hắc lào, hay hôi mùi da cóc
Có chúng mình mọi thứ chẳng là chi...

Nếu một ngày hôi quá bị vứt đi
Thì hai chiếc cũng sẽ rơi một chỗ
Như bọn mình chạy chốn nơi thành phố
Sống cuộc đời "rừng rú" của hai ta...